Bạn thân mến ...

 

Một năm mới đă lại bắt đầu.

Mới lay hoay hoảng hốt với nhiều người, về “ngày tận thế” cùa một bắt đầu thiên niên kỷ mới, th́ thoắt một cái, chúng ta đă được b́nh yên đón nhận một khoảng thời gian 10 năm.  Mười năm cũng khá dài trong một đời người, nhưng so lại với nỗi đau làm kẻ lưu vong – ngay cả những kẻ lưu vong trên chính quê hương ḿnh – th́ con số 35 năm như những lằn roi làm quằn quại thêm trên dấu ấn thời gian.

Có những kẻ xé ḷng nằm xuống nơi viễn xứ.  Cũng có những kẻ nhắm mắt lại, quên dĩ văng, cúi đầu bán linh hồn cho quỉ dữ.  C̣n đa phần vẫn kiên cường vịn nỗi đau mà vươn tới cho một thế hệ tiếp nối, bằng những thao thức nhân quyền, nhân ái về một tương lai Việt Nam.

Dẫu chưa nói ra nhưng với Hai Không, Một Không (2010) những người Việt Tị Nạn sống trên những vùng đất tạm dung nhất định sử dụng con số bắt đầu này như một Kim chỉ Nam định hướng : Hai không - Không có Dân Chủ, Không có Nhân quyền th́ nhất định - Một không là Không hợp tác, thoả hiệp,hoà hợp, hoà giải với chế độ Cộng sản.

Mảnh Đất Quê chúng ta mang theo vẫn mênh mông trong ḷng mỗi người.  Đă là mấy năm vun xới, năm nay lại đón chào thêm một năm mới với những đoạn văn, tiếng nhạc, câu thơ từ những trái tim quay quắt bồi hồi nhớ về quê Mẹ, như những đóa hoa nở lên từ bốn phương, châu Âu, châu Úc, châu Mỹ, vương vấn bàn chân bạn bè ghé vào nh́n ngắm, và cũng là tiếng gọi mời thân ái nhất của trái tim gọi trái tim cho ngày mai đầy hương nhân ái nhân quyền ấm toả khắp Đất Quê Việt Nam yêu quí đời đời.


BBT  ĐẤT QUÊ