T̀NH  THU

 Huy Văn

Tháng Giêng ! Tuyết trắng bên song

Trắng đêm băng giá. Trắng ḷng hoài mong

Trắng thêm một vạt tóc bồng

Ngày qua, tháng lại, chất chồng thời gian

Vui, buồn theo những hợp tan

Của t́nh nhân ngăi, của thênh thang đời

Dấu chân ch́m, nổi bên trời

Gương soi diện mục cho vơi đầy hồn

Quan san, chớp bể, mưa nguồn

Ba ch́m, bảy nổi, tay suông kết t́nh

Lạc trên ḍng thác hiện sinh

Về đâu ? Ơi nỗi u t́nh ... đa đoan ?!

Đêm tàn, đông lắng, mây hoang

Giấc khuya ṃn mỏi cho vàng phai rơi

Dư âm đồng vọng cuối trời

Nhớ sao từng cuộc đầy vơi thuở nào !

Áo thơ úa vạt hồng đào

Cho phân vân gió, cho xanh xao ḷng

Đời trôi cuối chợ đầu sông

Chập chùng dâu bể, đục trong phù trần

Quê hương, viễn xứ, xa, gần

Con thuyền buông lái bao lần sang ngang

Buồn kỷ niệm, nặng hành trang

Bao giờ hồn sẽ thênh thang về nguồn ?!

Huy Văn