TÌNH  THU

Huy Văn

Một cõi tang bồng lắng theo cát bụi

Cho trăm năm gọi mãi bóng con tàu

Đường miên viễn hút theo hồn sông núi

Mũ Sắt và Người một thuở có nhau.

Chiếc Nón trầm ngâm ôm vòng nhật nguyệt

Ngày ngắm mây, đón nắng. Tối nhìn sao

Gom mấy cõi ta bà soi vũ trụ

Mang tình chung của Lính thuở xa nào.

Tình sông núi trả bằng đời trai trẻ

Nợ máu xương vang mãi một câu thề

Người: có thể đã về lòng Đất Mẹ
Nón: ngậm ngùi, rưng rức giữa đường quê.

Xưa chinh chiến gối đầu nghe Lính hát

Nay âm thầm đếm mãi tiếng thời gian

Hứng sương mềm, đong mưa rơi từng hạt

Thành hồ gương khóc kể chuyện tan đàn.

Dường như giữa thâm u và tĩnh mịch

Phảng phất hồn Tử Sĩ lúc trận vong

Màu hoen rỉ mang dấu buồn sử lịch

Chinh Nhân hề vĩnh tận với non sông.


Huy Văn