Hoàng Yến
Nắng Xuân trong vắt,
Dường như pha lê,
Em thẹn cúi mặt,
Khi ta theo về,
Ngỏ lời yêu vội,
Trước khi giã từ
Ra nơi chiến trận,
Thương nhau qua thư.
Mỗi lần về phép,
Thường sau ngày Xuân,
Kỷ niệm thật đẹp.
Bên cô tình nhân.
Trái tim người lính,
Theo bước quân hành,
Sợ rồi em khổ
Giữa thời tóc xanh.
Cám ơn Thượng Đế,
Ban em cho anh,
Bốn mươi năm lẻ,
Chung mái gia đình.
Mùa Xuân lại đến,
Ngoài trời tuyết rơi,
Bên nhau nồng ấm.
Cám ơn cuộc đời.
Hoàng Yến