Về Lại Chốn Thân Thương

Từ Tú Trinh

 

Trên tháng năm là đ́u hiu quạnh quẽ
Trên tháng năm là xa khuất t́nh ai
Có dĩ văng vàng son nào thắm nở
Chỉ một lần rồi muôn kiếp phôi phai

 

Trên tháng năm gió mưa nào đă tạnh
Trời trong xanh thoáng hiện đuổi trời đêm
Trên tháng năm cuộc t́nh nào đă tận
Là thiên thu nằm chết rũ trong hồn

 

Trên tháng năm tuổi thơ nào mất vội
Để một lần vương vấn mộng t́nh xanh
Để xót xa bước trên ngàn trắc trở
Để đêm về nghe gió khóc thâu canh

 

Trên tháng năm ảnh h́nh xưa lắng nhạt
Chợt một chiều sống dậy giữa ḷng ai
Để xôn xao những đêm ngày ngóng đợi
Để ngậm ngùi trông nắng xế mưa rơi

 

Trên tháng năm là tàn hao nhung gấm
Là miệt mài trong giá rét căm căm
Là hoang mang khi t́nh xuân héo rụi
Là đời đời thao thức giấc trăm năm

Từ Tú Trinh