Nguyễn Đông Giang
Quê hương có phải, là nước mắt
Anh đêm ở Mỹ, nhớ thương về
Tháng chạp bên nhà, mưa thúi đất
Lục bình trôi nổi, bến sông quê
Em bảo trời mưa, buồn đứt ruột
Buồn đau, ừ ! thua lận ván bài
Chiến tranh em khóc, quê ly loạn
Hòa bình còn sợ, họa trùng lai
Anh xưa xuống thuyền, trốn em đưa
Biệt quê nhiều giọt, nước mắt dài
Lỡ tay buông súng, đời bấn loạn
Lòng cũng tan tành, ướt sũng mưa
Em bảo trời mưa, là nước mắt
Nhỏ đau thêm những mảnh đời thường
Ướt, lạnh lùng lên từng nỗi khổ
Mưa buồn như nước mắt quê hương
Anh biết trời mưa, em sợ lắm
Tháng Tư năm ấy, có mưa buồn
Người người bỏ xứ, đi theo biển
Không về, là thoát được oan khiên …
Nguyễn Đông Giang