
Ngọc-Hạnh
Khanh xếp dọn đồ đạc vào chiếc giỏ xách, nh́n chung quanh 1 lần cuối cùng xem có bỏ sót vật ǵ. Hôm nay là ngày cuối của trại hè do trường tổ chức, không khí thật hỗn loạn, nhốn nháo, khác hẳn với những ngày trại trước đây. Từng tốp sinh viên đi ngang, tiếng nói cười huyên náo. Có tiếng loa phóng thanh ḥa lẫn với tiếng ồn ào chung quanh. Thủy ở dăy cuối, vác giỏ xách trên vai, vừa chạy ra cửa, vừa gọi Khanh:
- Mau lên Khanh ơi, tụi nó đi hết rồi đó.
Khanh nh́n lên. Cả pḥng trống trơn, chỉ c̣n lại 1 ḿnh Khanh. Mải lo dọn dẹp đồ đạc của nhóm ẩm thưc với các bạn, Khanh quên mất giờ giấc. Tới khi về căn trại của ḿnh th́ đă đến giờ về, chỉ c̣n lại vài ba đứa. Khanh lật đật xách giỏ ra cổng, mắt nh́n dáo dác. Chỉ c̣n 1 chiếc xe trường đậu bên lề đường, không phải là xe của lớp. Trên xe đă đầy, trong sân chỉ c̣n lác đác vài ba người. Đang lúng túng t́m xem có ai quen, Khanh chợt thấy Thủy:
- Xe lớp ḿnh đi về mất rồi. Ḿnh phải đi ké xe lớp khác vậy.
Khanh theo Thủy leo lên chiếc xe trường. Thủy nói với anh trưởng toán c̣n đứng bên bác tài:
- Anh cho tụi này đi ké về trường nhe. Xe lớp tụi này đi mất rồi.
Trong xe không c̣n 1 chỗ ngồi trống, có mấy người phải đứng giữa lối đi. Khanh và Thủy cũng t́m chỗ đứng gần cái cột để vịn. Khanh ngao ngán nghĩ thầm:
- Cái tật cà rề cũng không chừa ! Lần này bị đứng 2 tiếng đồng hồ cho biết thân !
Chắc có lẽ nghe Khanh thở dài thảm năo quá, tự nhiên anh chàng ngồi kế bên đứng lên:
- Cô bé ngồi xuống đây đi, Khiêm đứng dùm cho.
Khanh tần ngần, nh́n Thủy ái ngại. Thấy vậy, 1 anh chàng khác nhường chỗ:
- 2 cô bé ngồi xuống đi. Tụi anh đứng được rồi.
Thủy kéo tay Khanh ngồi xuống, mặt tươi như hoa:
- Cám ơn 2 anh nhiều nha. Vậy mới là đàn anh chứ.
Mấy người ngồi chung quanh cười khúc khích. Anh chàng nhường chỗ tự giới thiệu:
- Anh tên Kiệt, anh này là Khiêm. Tụi anh học năm thứ 4 ngành Hóa. Hai cô bé học ngành nào ? Mới vô hả ?
Thủy đáp:
- Tụi em học năm thứ 2, ngành Sinh ngữ. Em là Thủy.
Nói tới đây Thủy ngừng lại, quay sang Khanh chờ câu trả lời tiếp theo. Khanh lúng túng, không biết nói ǵ giữa đám đông toàn người lạ. Tự nhiên 1 giọng nói từ cuối xe vang lên:
- Phương Khanh trong lớp Sinh ngữ 1 phải không ?
Thấy Khanh ngượng ngập ngồi im, Thủy đỡ lời:
- Đúng rồi đó mấy anh.
Từ khi bước chân lên xe, thấy toàn người lạ, Khanh đă khớp lắm rồi. Bây giờ lại c̣n có người kêu đích danh, Khanh càng hoảng thêm. Chiếc xe bắt đầu khởi hành. Đường xấu nhiều ổ gà làm chiếc xe lắc lư không ngừng. Mấy người đứng đă ngồi bệt xuống sàn xe. Kiệt ôm đàn guitar, hát những bài du ca, cả đám phụ họa theo thật vui nhộn. Những mẩu chuyện vui trong ngày trại được mang ra kể. Có anh pha tṛ làm cả đám cười ngất. Nhờ vậy thời gian qua mau, đoạn đường như thu ngắn lại. Chiếc xe đă vào thành phố. Có tiếng vọng lên từ cuối xe:
- Cả lớp chỉ có 1 ḿnh thằng Khiêm đoạt nhiều giải thể thao nhất trong kỳ trại này đó, được lănh tới 3 bông hồng. Ê, Khiêm, mày định làm ǵ với 3 bông hồng đó ?
Thủy nhanh nhẩu:
- Chia bớt đi anh Khiêm.
Khiêm rút bên hông ba-lô ra 2 cành hoa hồng đỏ thắm, trao cho Thủy và Khanh:
- Tặng 2 người bạn mới nhé.
Những người ngồi trong xe vỗ tay rào rào. Thủy đón lấy đóa hoa, cười gịn:
- Anh Khiêm điệu quá !
Khanh không biết nói ǵ hơn là lí nhí cám ơn. Con thỏ nhút nhát trong người Khanh hoạt động mạnh. Tiếng cười chung quanh làm Khanh đỏ mặt. Khanh chỉ muốn chiếc xe ngừng ở trường thật mau để Khanh thoát ra khỏi cái đám đông này.
Khanh đang ngồi ngoài pḥng khách tập đàn bài nhạc mới học chợt có tiếng chuông cửa reo vang. Cả nhà đă đi vắng hết, Khanh đành phải bỏ dở, lấy ch́a khóa ra mở cửa. Thấy Khiêm đứng trước cửa, Khanh ngạc nhiên. Khiêm cũng ngạc nhiên không kém:
- Phương Khanh ở đây hả ? Bố Khiêm sai Khiêm sang đây đưa cái này cho bác Tiến.
Khanh đỡ lấy 1 phong b́ lớn từ tay Khiêm:
- Bố Khanh không có nhà. Anh Khiêm có muốn vô nhà chờ không ?
Khiêm gật đầu, theo Khanh bước vào pḥng khách:
- Khiêm đâu biết Khanh là con bác Tiến. Khiêm đến đây hoài nhưng đâu bao giờ gặp Khanh. Nhà Khiêm ở trên đường Lê Thánh Tôn, cách đây có 1 con đường thôi.
Nghe Khiêm kể, Khanh mới biết bố Khiêm và bố Khanh làm ăn chung với nhau, nên Khiêm hay được cử đi giao hàng hay những giấy tờ quan trọng. Thấy cây đàn piano c̣n mở nắp ở góc pḥng, Khiêm hỏi:
- Khanh đàn piano hả ?
Khanh e dè gật đầu:
- Khanh hết học mấy năm nay rồi.
Khiêm đến bên cây đàn, tự nhiên ngồi xuống, dạo bản nhạc Moonlight Sonata của Beethoven.
Nh́n những ngón tay dài của Khiêm lướt trên phím đàn, nhớ đến lần đi trại về chung xe trường, Khanh chợt bật cười. Thấy Khiêm ngưng đàn nh́n ḿnh, Khanh bối rối:
- Ồ, xin lỗi anh Khiêm. Tự nhiên Khanh nghĩ 1 người thể thao như anh làm sao có thể cùng là 1 người nghệ sĩ được.
Khiêm mỉm cười, gật gù:
- Có nhiều người hỏi Khiêm câu này lắm rồi đó. H́nh như dưới mắt mọi người, 1 người thể thao th́ phải vai u thịt bắp, không có tâm hồn. C̣n 1 người nghệ sĩ th́ phải ẻo lả, mơ mộng phải không ? Khiêm cũng không hiểu sao con người ḿnh nó lại trái ngược với nhau như vậy.
Rồi Khiêm nh́n Khanh, nói đùa:
- Khanh không biết đó thôi, khi người thể thao mà mơ mộng th́ c̣n lăng mạn hơn cả thi sĩ nữa đó !
Tiếng chuông reng báo hiệu hết giờ học. Khanh xếp sách vở vào giỏ, theo đám đông bước ra khỏi giảng đường. Hôm nay không hiểu sao nhỏ Hiền, bạn thân của Khanh, lại nghỉ học. Buổi chiều đă bớt nắng, từng tốp sinh viên tụm năm tụm ba tṛ chuyện ríu rít bên những tàng cây to phủ rợp bóng mát trong sân trường. Khanh ra sân sau lấy xe, đang loay hoay mở khóa Khanh bỗng nghe có ai gọi tên ḿnh:
- Phương Khanh.
Khanh quay lại, thấy Khiêm dắt xe qua:
- Ơ, anh Khiêm.
- Hôm nay Khanh đi về 1 ḿnh hả ? Cô bạn đi chung đâu rồi ?
Khanh đẩy xe ra khỏi chỗ đậu:
- Hiền hôm nay nghỉ học rồi.
- Vậy cho Khiêm tháp tùng theo về được không ?
Chẳng chờ Khanh trả lời, Khiêm cho xe chạy song song với Khanh đến tận nhà, vừa đi vừa hỏi chuyện. Khi xe ngừng ở trước cửa nhà Khanh, Khiêm mới vẫy tay chào:
- Gặp Khanh ngày mai nhé.
Khanh nh́n theo bóng Khiêm mất hút trong ḍng xe cộ trên đường mới mở cửa vào nhà. Vào pḥng, để sách vở lên bàn, Khanh vô t́nh thấy nhánh hoa hồng của Khiêm hôm nào đă khô, nằm chơ vơ trên bàn. Khanh lấy chiếc b́nh nhỏ cắm cành hoa vào, ngắm nghía, mỉm cười vu vơ 1 ḿnh.
Khanh gặp Khiêm thường xuyên hơn. Nhiều lần Khiêm chờ Khanh trước giảng đường sau giờ học để đi về cùng. Ngoại trừ những lúc sang nhà Khanh v́ công chuyện cho bố, Khiêm hay đến nhà Khanh mỗi sáng Chủ Nhật. Hôm nay Khiêm mang theo cây đàn violin, nói với Khanh:
- Khanh đàn bài Serenade đi, cho Khiêm đàn theo với.
Nh́n Khiêm để cây đàn vĩ cầm lên vai, chậm răi kéo thành những nốt nhạc réo rắt, Khanh trầm trồ:
- Sao anh Khiêm biết đàn nhiều thứ vậy ?
- Th́ buồn buồn nên học cho vui vậy mà.
Khanh mở nắp đàn, bắt đầu dạo nhạc. Khanh như quên hết chung quanh, thả hồn theo tiếng vĩ cầm d́u dặt của Khiêm. Thời gian và không gian như ngưng lại, chỉ c̣n nghe tiếng đàn ḥa điệu du dương. Có con chim nhỏ đậu bên thành cửa sổ lắng nghe. Buổi sáng êm đềm trôi qua theo từng nốt nhạc vút cao, đọng lại trong tim Khanh thành những âm thanh nhẹ nhàng, thanh thoát.
Từ đó, Khiêm đến nhà Khanh dạo đàn chung mỗi tuần, có khi đàn dương cầm song đôi, có khi đàn vĩ cầm theo Khanh. Nhờ Khiêm khuyến khích, Khanh đồng ư gia nhập ban văn nghệ trong trường. Khiêm-Khanh trở thành 1 đôi tŕnh diễn nhạc ḥa tấu, được bạn bè cổ vơ nồng nhiệt. Từ 1 cô nhỏ nhút nhát, Khanh đă trở nên dạn dĩ hơn, dám tŕnh diễn trước đám đông v́ có Khiêm bên cạnh. Gần Khiêm, Khanh cảm thấy tự tin hơn, bớt rụt rè và tự nhiên hơn. H́nh như, khuôn viên đại học cũng đáng nhớ hơn, con đường về nhà cũng dễ thương hơn, và nhất là tiếng dương cầm trong bản nhạc Sonata bỗng trở nên quyến rũ lạ lùng.
Buổi tối ngồi 1 ḿnh trong căn pḥng vắng lặng, nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài khung cửa, ḥa lẫn giọng hát trầm buồn của người ca sĩ quen thuộc phát ra từ chiếc máy hát trên bàn, Khanh thấy ḷng chùng xuống thấp "Trong chiều dần im hơi, người ngồi thương nhớ bao ngày vui. Một ngày xưa cũ. Đời c̣n đường tơ, là ngày hai đứa chúng ta c̣n thơ ..." Bài nhạc này đă có lần Khanh và Khiêm đàn với nhau. Khanh lại miên man thả hồn về gịng sông kỷ niệm. Mới đó mà đă 3 năm rồi. Ba năm Khanh chơi vơi trong nỗi nhớ đong đầy. Khanh làm sao quên được lần cuối cùng gặp Khiêm, cả 2 cùng im lặng trên đoạn đường về nhà, mỗi người theo đuổi 1 ư nghĩ riêng. "Ngày mai Khiêm đi rồi, nhưng Khiêm vẫn mong rằng sẽ gặp lại Khanh". Khanh sẽ chẳng bao giờ quên ánh mắt thiết tha, buồn bă của Khiêm ngày hôm ấy. Sau khi Khiêm cùng gia đ́nh xuống tàu vượt biên, 1 tháng sau gia đ́nh Khanh cũng đi t́m tự do. Giờ đây, gia đ́nh Khanh định cư ở Mỹ, nhưng gia đ́nh Khiêm chẳng biết trôi dạt nơi nào. Mỗi lần nghe lại những bản nhạc ngày xưa, Khanh lại nhớ đến Khiêm, nhớ đến tiếng đàn vĩ cầm d́u dặt, nhớ đến bài thơ đầu và cũng là bài thơ cuối mà Khiêm đă trao cho Khanh.
Làm sao níu giữ được thời gian ?
Màu hoa mộng tưởng chẳng phai tàn
Sân trường đại học c̣n nghiêng nắng ?
Kỷ niệm nào ḷng ta vương mang
Khanh và Hảo bước vào hội trường t́m hàng ghế ngồi. Trên sân khấu, 1 chị đại diện nhóm liên trường đang giới thiệu chương tŕnh Văn Nghệ Sinh Viên Liên Trường tổ chức hàng năm. Đă lâu lắm Khanh không c̣n tham dự những sinh hoạt văn nghệ sinh viên từ khi rời Việt Nam, nhưng hôm nay, Hảo nhất định lôi kéo, Khanh xiêu ḷng. Cầm tờ chương tŕnh trong tay, mắt Khanh chạm phải hàng chữ "Tiết mục 12: Độc tấu dương cầm "Sonata" - Nguyễn Duy Khiêm - trường UT Austin", Khanh bàng hoàng. Không lẽ là Khiêm đó sao ?
Cả buổi văn nghệ, Khanh chỉ nghĩ đến Khiêm, mong cho mau đến lúc Khiêm tŕnh diễn. Khi thấy Khiêm xuất hiện trên sân khấu, Khanh nghe tim ḿnh đập mạnh. Khiêm đó, vẫn mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ, vẫn dáng dấp thân quen thuở nào. Khanh nghe tiếng Khiêm vang lên cả hội trường mà như nói riêng chỉ 1 ḿnh Khanh nghe "Bài nhạc này Khiêm xin phép được tặng cho 1 người bạn thân đă mất liên lạc từ lâu, dù người đó có mặt hay không có mặt hôm nay". Khanh lặng người nghe tiếng đàn của Khiêm như ray rứt hơn bao giờ hết. Từng nốt nhạc d́u Khanh về vùng trời kỷ niệm ngày xưa, có Khiêm, có Khanh, có bóng đổ dài trên con đường ngập lá, có những ngập ngừng chưa nói. Bản nhạc chấm dứt trong tiếc nuối, Khanh thấy bóng Khiêm nhạt nḥa trước mặt, tan lẫn vào những giọt lệ long lanh.
Khanh ra sau hội trường t́m Khiêm. Trông thấy Khanh, Khiêm xúc động:
- Không ngờ gặp lại được Khanh hôm nay ! Khanh biết không, năm nào Khiêm cũng đi tŕnh diễn văn nghệ liên trường, không ngoài mục đích t́m Khanh.
Khanh nghẹn lời, giọng run run:
- Từ ngày anh Khiêm đi, Khanh bỏ đàn luôn, cũng không c̣n tham dự vào hoạt động văn nghệ nào. Hôm nay không hiểu sao Khanh lại đi nghe đó.
Khiêm nh́n Khanh với ánh mắt nồng nàn không che dấu:
- Khiêm vẫn tin rằng thế nào cũng có ngày Khiêm t́m lại được Khanh. Ḿnh sẽ đàn lại những bài nhạc ngày xưa, nhe Khanh ?
Khanh khẽ gật đầu, nghe ḷng rộn ràng êm ả. Khiêm siết nhẹ vai Khanh, khẽ thấm những giọt nước mắt c̣n đọng trên mi Khanh, th́ thầm:
- Đừng bao giờ lạc nhau nữa nhe Khanh.
Ngoài kia, ánh nắng cũng rực rỡ reo vui theo khúc hoan ca đang rộn ră trong tim Khanh. Hội trường vang lên 1 bài hát quen thuộc thật dễ thương "Cho tôi cánh lá rơi. Bay man mác khắp nơi. Khi em đến với tôi, nhớ đôi môi này. Cho tôi mái tóc xanh. Xanh như đáy mắt em. Mang bao nỗi luyến thương, nhớ nhung vơi đầy ..."
Ngọc-Hạnh
www.datque.com