
Hoàng Yến
ừ buổi ban đầu của công cuộc sáng thế,Thượng Đế đă tạo dựng nên người nữ với thiên chức làm mẹ. Người ta thường nói:
Có vàng đeo lấy mà phô,
Có con nó nói trầm trồ cho nghe.
Bởi v́ người đàn bà có chồng mà son sẻ ví như hoa mà hoa nở trên non:
Có chồng mà nỏ có con ,
Như hoa nó nở trên non một ḿnh.
Hơn nữa,con cái là hậu tự, là hạnh phúc trời ban cho cả gia đ́nh. Nhưng những đau đớn trong giờ khai hoa nở nhuỵ th́ không ai gánh thay cho được. Có chăng là bàn tay nhân ái và giọng nói dịu êm của bà mụ sẽ vỗ về, an ủi sản phụ phần nào.
Trong hoàn cảnh b́nh thường, việc sinh con của người phụ nữ cũng đă là vất vả khôn lường. Nếu không, tại sao có câu:
Đàn ông đi biển có đôi,
Đàn bà đi biển mồ côi một ḿnh.
Công việc đi biển vốn nhọc nhằn và nguy hiểm.V́ giữa trời nước bao la, làm sao mà biết trước được những lần mưa gió, băo bùng.
Thời đó, hải bàn và phong vũ biểu chưa được xử dụng cách phổ thông. Ông cha ta chỉ ngắm trời mây để dự đoán thời tiết thôi. Khi th́:
Ráng vàng trời gió, ráng đỏ trời mưa.
Ráng cao gió táp, ráng rạp mưa rào.
Hay là:
Tháng bảy heo may,
Chuồn chuồn bay th́ băo.
Hoặc:
Chuồn bay thấp th́ mưa,
Bay cao th́ nắng, bay vừa th́ râm.
Nhiều nhiều nữa...Tuy nhiên, thai phụ nào cũng ít nhiều biết được bước đường trở thành người mẹ của ḿnh.
Thượng Đế tạo nên người đàn bà vô cùng dịu dàng, đôi khi yếu đuối trong t́nh cảm.Nhưng sức chịu đựng với thời gian có lúc thật phi thường.
Thời kỳ 1945-1954 là thời kỳ dân G̣ Công c̣n chung số phận với cả nước về thảm hoạ chiến tranh. Giai đoạn đất nước trong thời chiến tranh Việt Pháp. Vùng quê của G̣ Công đâu có bảo sanh viện hay nhà hộ sinh ở nông thôn. Thai phụ chuyển dạ th́ đi mời mụ vườn. Từ vùng Gia Thuận - Tân Phước đến Giồng Nâu - Tăng Hoà. Ai ai cũng nghe, cũng nói về một bà mụ đỡ đẻ giỏi, đă từng cứu mạng nhiều sản phụ qua cơn sinh khó. Mà người dân G̣ Công âu yếm gọi là Bà Mụ Trời. Ư nói bà do trời sai đến hay bà giỏi nhờ quyền phép Ông Trời ban cho. Hiểu sao cũng được!
Tháng tháng, ngày ngày, bà bận rộn với công việc làm ăn, làm phước của ḿnh. Bà đi từ Tân Niên Tây đến Cầu Sơn Qui. Đi từ Rạch Già - Tân Phước đến Vịnh Đôi Ma - Vàm Láng. Từ B́nh Ân đến Tân B́nh Điền rồi Tăng Hoà. Đâu đâu cũng thấy in dấu chân bà trên vùng đất quê nghèo và trong trái tim của những người làm chồng, làm vợ.
***
Vào một đêm khuya. Trăng hạ tuần nhàn nhạt. Bà ra sân phía hiên ngoài ngồi tiểu tiện. Thật lâu không thấy trở vào nhà nữa. Nhiều tiếng đồng hồ trôi qua.Nửa đêm. Rồi rạng sáng. Cả nhà ai cũng lo âu.Nỗi sợ hăi bắt đầu tăng dần. Tiếng mơ nổi lên. Đèn, đuốc sáng rực. Người ta đă t́m thấy nhiều dấu chân lạ của loài động vật trên nền cát của sân ngoài. Bỗng có tiếng của bậc trưởng thượng la lên:
- Dấu chân cọp! Bà con ơi dấu chân cọp!
Đoàn đông người t́m măi vẫn không có dấu hiệu ǵ để có thể nghi ngờ Bà Mụ Trời bị cọp xé xác cả. Hôm sau, nhiều làng bên ai cũng v́ thương mến bà đổ xô đi t́m kiếm. Bà vẫn bặt tin.. .
Năm ngày Bà Mụ Trời trở về khi b́nh minh vừa ló dạng. Giữa lúc mọi người đă nản ḷng, mệt mỏi. Tựa giấc mơ! Không ai dám hỏi một lời. V́ bà nói:
- Tôi cần ngủ.
Rồi bà nằm yên. Đi vào giấc ngủ miên man. Bà thức giấc lúc trời đă về chiều.Nhà nhiều người, đông đúc như hội chợ.Nhưng lạ một điều: Không khí thật lặng im, có thể nghe được tiếng muỗi vo ve.
Bà kể rằng:
Tối hôm đó, bà bị cọp vồ rồi hất bà lên lưng, phóng mạnh vào tận rừng già. Tại đó, một con cọp cái đang chuyển dạ. Theo kinh nghiệm, bà biết là có trở ngại. Thế rồi, phải mất 2 ngày đêm cọp con mới chào đời. Bà c̣n kể trong những năm tháng làm mụ của bà, đây là lần thứ nhứt bà đỡ cho con vật. Mà sau đó con cọp đực đă phủ phục dưới chân bà, liếm tay bà và mang trả bà về ngôi nhà cũ.
Không ai bảo ai, người người đều tạ ơn đất trời v́ nơi đây có một người đă sống có ích cho con người và cho con vật nữa!
Tưởng chừng câu chuyện qua đi. Khoảng một tháng sau. Cũng vào đêm tối. Người nhà bà Mụ Trời ghe tiếng "bịch" thật lớn ở ngoài sân. Phải đợi cho yên ắng một lúc mọi người mới dám hé cửa ra nh́n. Ô ḱa! Một con heo rừng nằm đó.
Đă nhiều chục năm trôi qua. Bà Ngoại tôi đă mất từ năm 1967. Mẹ tôi giờ đă 91 tuổi.Bị lẫn.Tôi không thể hỏi ǵ thêm về Bà Mụ Trời. Có thể tôi đă quên đi nhiều điều mà tôi từng nghe bà tôi kể. Nhưng chắc chắn một điều. Bà Mụ Trời rất được nhiều người biết ơn và thương mến.
Ngày Xuân Canh Dần tôi muốn nhắc về Bà Mụ Trời mà cũng để nhắc về con cọp có nghĩa tại vùng đất G̣ Công. Một vùng đất với nước mặn đồng chua nhưng mỗi con người luôn nồng nàn t́nh nghĩa.
Hoàng Yến.
www.datque.com