Nguyễn Đông Giang
Cuối năm ở Mỹ, trời gây rét
Mưa lạnh từ đâu, về Cali
Còn mười ngày nữa, quê nhà Tết
Mười ngày nữa thôi, nghĩ lại buồn
Mười ngày nữa, còn nguyên mười ngày nữa
Cả quê nghèo, sửa soạn đón xuân
Anh xa xứ, Tết buồn thối ruột
Cố quốc, sông quê, nhớ quá chừng
Nhớ chuyến đò ngang, về An Hải
Những ngày cuối năm, anh qua sông
Qua sông để ngắm mặt trời mọc
Và đón em về lúc chợ tan
Bây giờ đã thấm, câu tan hợp
Quê mình, quê họ, buồn vậy thay !
Em và dòng sông, còn bên đó
Anh và nhớ thương, ở bên nầy
Bên nầy, bên kia, đời hữu hạn
Mười ngày nữa thôi, Tết quê nhà
May mà dương gian còn sẵn rượu
Không thì thơ lạnh, mấy trời xa
Nhớ bài thơ trao em, hồi đi học
Cũng theo anh, nay Sở mai Tần
Mỗi lần đọc, mơ hồ, lạc giọng
Anh nhớ nhà, lạc bước cố nhân ?
Cố nhân, chiếu lạnh, hồ trường cạn
Mây lạc quê xa, nhớ khoảng trời
Chim lạc quê người, chim biếng hót
Anh và tháng chạp, buồn chơi vơi !
Nguyễn Đông Giang