TÌNH  THU

Bảo Trân

 

                                

 

 

Đông đã tàn rồi, Xuân lại đến

Ngọn gió mùa sang thổi buốt hồn

Quê người, ngồi nhặt từng cánh lá

mai hồng.  Chợt khóc khi mùa sang!

 

Bảo Trân