Những Bánh Xe Quay

Em bỗng nghe thương nhớ lạ lùng               

Mỗi lần đàn én lượn ngang không                 

Nh́n lên cứ tưởng trời quê mẹ                      

Nước biếc non xanh, luá ngập đồng             

 

Chị có về cho em hỏi thăm                            

Ḍng sông huyền ảo dưới trăng rằm            

Bờ tre, khóm trúc vương trong nắng             

Từng đợt sóng gào khua biển đêm               

 

Hoàng hôn ẩn hiện trên sườn núi                  

Vàng vọt nắng tàn soi hắt hiu             

Tựa bức tranh quyện làn khói tỏa                  

Đẹp làm sao quê mẹ về chiều                       

 

Chị có về cho em nhắn tin                             

Mười năm lạc xứ vẫn lênh đênh                    

Bao muà xuân đến bên song cửa                 

Lặng lẽ riêng em khóc một ḿnh                   

 

Trời cuối đông trời lạnh quá thôi                    

Mất quê hương mất cả xuân rồi                    

Quan san vạn lư t́nh em đó                           

Một thuở ly hương đổi đất trời                       

 

Chị về mang hộ lời em chúc                         

Gửi những yêu thương trọn vẹn t́nh             

Hạnh phúc yên b́nh cho tất cả                      

Chờ ngày vui đón ánh b́nh minh                

 

NGỌC AN

Những Bánh Xe Quay

 

I suddenly feel strangely nostalgic

Each time the swallows soar overhead.

Looking up I think it’s our native sky, above

Emerald bamboos, golden rice widespread.

 

If you get back there take my deep thought

To the pretty river in the full moonlight,

The green reeds under the spring sun,

Each noisy wave stirring the sea at night.

 

The looming mountainsides at dusk,

The dying beams, the glimmers bland,

Like a painting with pervasive smoke

At sunset – So picturesque our native land!

 

If you get back there send my true words.

After ten years abroad I am drifting still;

So many budtimes have come again,

I have silently cried by myself on the sill.

 

It is late in winter, it is dead cold;

Losing one‘s country is losing one’s range.

From thousand miles away, my love;

Once exiled, earth and sky are to change.

 

You go back there convey my best wishes

With full feeling and whole heart of mine

For peace and happiness for everybody

While awaiting the dear dawn’s shine.

THANH-THANH