Hoàng Yến
Tết nầy chị vẫn chưa về được,
Buồn lắm em ơi ở xứ người,
Thương quá quê nhà và nhớ Mẹ.
Nhớ thời thơ ấu: Những ngày vui.
Mỗi lần Đông đến Mẹ hay mua,
Chiếc áo len mặc buổi giao mùa,
Từng cơn gió bấc se se lạnh,
Thềm trước vàng sợi nắng lưa thưa.
Xuân về rực rỡ cành mai thắm,
Mẹ nấu bánh chưng, lửa bập bùng,
Khơi bếp than hồng, lòng khắc khoải,
Một người đi nỗi nhớ mênh mông.
Cha quen chinh chiến Tết xa nhà,
Mái ấm gia đình nhớ thiết tha,
Tiếng súng tạch đùng thay pháo nổ,
Núi rừng hái vội mấy cành hoa.
Thế rồi đất nước thôi binh lửa,
Cha tiếc thay mãi mãi không về,
Tóc mẹ mỗi mùa Xuân mỗi bạc,
Đôi mắt buồn xa xăm, não nề.
Chị không về được, em thay chị,
Chăm sóc mẹ già, tuổi hạc cao,
Như trái chín vàng chờ gió nhẹ
Lay cành: Sẽ rụng đến phương nào!Hoàng Yến