Huy Văn
Chân bước ngập ngừng giữa ḷng phố thị
Nh́n những rộn ràng nhớ quá Xuân xưa
Pháo gịn tan tỏa hương khói giao thừa
Thơm áo mới, thơm mùi bao giấy đỏ.
Thơ ngây quá, khoảng trời Xuân tuổi nhỏ
Theo Mẹ, Cha đi hái lộc đầu năm
Mới hôm nào, giờ đă quá xa xăm
Khi năm tháng cuốn đời như thác lũ.
Xuân Đà Nẵng ngỡ SàiG̣n, phố cũ
Khi đường hoa rạng rỡ tiếng cười vui
Nhớ làm sao những ngày Tết ngược xuôi
Sáng phố chợ, chiều phố hoa, hàng quán.
Hai năm lính, hai mùa Xuân ly loạn
Đủ già nua trong tâm tưởng chai cằn
Xuân tươi hồng, sao tuổi trẻ bâng khuâng
Nay phố xá, mai chiến trường nhập cuộc.
Buồn đọng cánh theo bước chân chậm bước
Khói vàng tay, ḷng nhẹ hẫng như mây
Phố đông người mà hồn nghe trống vắng
Tới lui hoài một chỗ vẫn không hay.
Xuân vẫn mộng trên đầu cây, ngọn gió
Đời vẫn tươi trên sắc thắm muôn hoa
Phố đông người sao chỉ một ḿnh ta
Đang lạc bước giữa mịt mù dao động.
Hai năm lấy chiến trường làm lẽ sống
Quên thời gian nên Xuân cũng mênh mông
Xuân trong ta như thuyền ngược ḍng sông
Vui quá khứ để quên buồn hiện tại.
Chào thành phố thân thương ngày xả trại
Chào Xuân tươi của ngàn vạn con tim
Ta về đây ngỡ t́m được b́nh yên
Sao nổi sóng trường giang bờ tâm động.
Có ai thấy đường hoa vào Xuân mộng
Hái cho ta một vài nụ tầm xuân
Để ngày mai trên từng bước hành quân
Xuân thắm măi nơi ven trời, góc biển.
Mai ta đi, Xuân ơi đừng đưa tiễn
Hăy giữ ǵn hương sắc chốn hậu phương
Rồi mai đây khi nắng ấm quê hương
Vẫn chưa muộn để mừng Xuân miên viễn.
Huy Văn
(Đà Nẵng, Xuân Giáp Dần 1974)