TÌNH  THU 

trần huy sao

 

mùa Xuân anh để đâu giờ

miếng cay gừng miếng ngọt lừ bí đao

chừng như là miếng bí đau

hình như là miếng gừng cay gắt gừng

 

nói ra thì cũng đã từng

anh đi tới chỗ tận cùng hết đi

hết đi rồi tới hết khi

nào anh có biết khởi đi chỗ nào !

 

chỗ mùa xưa quá ngọt ngào

(còn hơn mứt tới đường ngào tráo khô)

chỗ giờ xưa rất ngẩn ngơ

(còn hơn giây phút đợi chờ người yêu )

chỗ miền xưa rất ít nhiều

(còn hơn năm tháng liêu xiêu bây giờ)

 

nay về con phố ngẩn ngơ

mai về qua phố lại thơ thẩn buồn

thấy chừng như phố lạc nguồn

ngày xuân đâu có rưng buồn như đây !

 

mứt gừng rát nóng hơi cay

mứt bí đao đúng bí đau quá chừng !

ngày Xuân giữa chốn người dưng

dửng dưng tới nỗi chẳng mừng chẳng vui

 

hóa ra là nỗi ngậm ngùi

lâu năm hóa lão mặn-nhiều-đắng-cay

ngày Xuân đâu có giờ đây

chắc là em nhắc chốn đầy đặn xưa !

 

năm còn chưa nắng chưa mưa

chưa đau nỗi nhớ chưa tưa nỗi buồn

chưa lần nói chuyện nhiễu nhương

chưa ngần dâu bể tang thương ngậm ngùi

 

chia nhau cay-đắng-ngọt-bùi

chớ đâu chia với mặn-nhiều-đắng-cay

không chia buồn đó vui đây

chỉ chia kỷ niệm Xuân ngày xa, xưa

 

ngày em son phấn giao mùa

áo se nắng lụa tóc vừa gió lay

nụ hôn ngọt mứt thềm mây

hồi hai đứa mình dành cho nhau

 

chiều nay se nắng phương này

gió lay níu nhớ những ngày Xuân xa

phấn son gọi phút giao mùa

tìm thấy dáng em và anh xưa !...

trần huy sao

gởi mùa xuân Đàlạt