THÁNG SÁU 
ĐALẠT- NHATRANG

trần huy sao

 

mai tôi đi rồi nghen, Đàlạt

có sương mù đưa tiễn đó không

có lạnh se đau thắt cả lòng

chiều nắng bỏ buồn qua dốc nhỏ                                                       

con dốc mùa xưa buồn lá cỏ

bỏ lại nụ hôn nghẹn nỗi chờ

bỏ buồn nhau đứng giữa ngẩn ngơ

mùa Đông qua sao tôi chẳng biết !

để cánh én chao buồn tội nghiệp

nghe tiếng kêu ràn rụa cô đơn

chỉ ngó theo nhau nén dỗi hờn

tôi phải đi không chờ lâu nữa

 

ở lại mùa Xuân nghen, Đàlạt

lâu lắm rồi lạc dấu tình xưa

 

ở chốn nào nói lời tiễn đưa

mà xót đau lòng không nỗi chịu

như Đàlạt một thời hiền dịu

tôi nỡ nào nhạt thuở tình xa

một thuở áo nghiêng lòng phố xá

góc Hòa Bình đứng đợi chờ nhau

khi tôi về bỏ nhớ thương đâu

bởi có thấy đâu là thương nhớ

em ơi Đàlạt ngày xưa đó

đã trở lòng quay mặt hững hờ !

đã không còn gợi nhớ trong Thơ

mờ mịt khói sương đường tình ái

đã lòng đau một lần thăm lại

giữa phố xưa nắng bụi nghẹn ngào

cứ ngỡ là qua ở chốn nào

ngó miết tình nhau lòng đau điếng !

 

ở chốn không còn là kỷ niệm

chỉ có lần tôi nói thương em !....

trần huy sao