Những Vết Chân Di

Bạch Quỳnh Hiền Diệu

 

 

            Từ nhỏ đến lớn tôi đều sống với ông bà nội ở một làng quê miền trung nắng cháy. Tôi không hề biết cha mẹ ḿnh là ai, ở đâu, c̣n hay đă mất, chỉ biết mỗi lần hỏi đến hai đấng sinh thành là nội im lặng, đôi mắt buồn nh́n xa xa.

 

Cuộc sống ở quê vất vả nhưng ông bà nội vẫn lo cho tôi đầy đủ mọi thứ nhất là vào những ngày tết. Nội làm rất nhiều loại bánh mứt; nào là mứt dừa, mt khóm, bánh thuẩn, bánh in… Mà đặc biệt là bánh tét.  Bánh được làm bằng nếp, đậu xanh và thịt mở, được cuộn tṛn và gói trong lá chuối hột. Phải là lá chuối hột th́ khi chín bánh mới có được lớp da xanh rất đẹp. Sáng ngày cuối cùng trong năm, khi ông mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên xuyên qua hàng tre bên nhà th́ cũng là lúc nội chuẩn bị nguyên liệu để gói bánh. Từ sáng sớm ông nội đă đi lấy thịt heo chia của những nhà hàng xóm, bà nội lựa những lát thịt mở cắt thành lát dài, ướp tí nước mắm, tiêu, hành. Nội lựa những lá chuối xanh, lành lặn và giao cho tôi nhiệm vụ đem phơi nắng rồi lau thật sạch.. Nội xếp những chiếc lá chuối thật ngay ngắn, cho nếp đă ngâm mềm lên trên, cho đậu xanh xào hành và thịt heo vào cuộn tṛn rồi cột thật chặt. Ông nội đem những chiếc bánh vừa gói xong cho vào nồi nước to đang sôi trên bếp và nấu đến tận giao thừa th́ bánh mới chín nhừ.

 

Tôi thường thức canh bánh với nội, nhưng nếu năm nào ngủ quên th́ nội cũng gọi tôi dậy cùng nội vớt bánh v́ nội biết đứa cháu của nội rất thích ngửi mùi bánh tét chín bóc khói thơm lựng. Tôi cùng bà nội tét bánh ra đĩa; những chiếc bánh tét nóng hổi, bên ngoài có màu xanh xanh của lá chuối, màu trắng ngà của nếp, màu vàng nhạt của đậu xanh trông rất đẹp và ngon làm sao. Chiếc bánh hoàn chỉnh c̣n phải có nhân nằm chính giữa th́ mới được. Cùng lúc ấy, ông nội thắp nhang trên bàn thờ ông bà, rồi cả nhà cùng đón giao thừa. Đón cái giây phút mà ông bà nội cho là linh th́ên nhất của năm, cái phút giao thời giữa năm cũ và năm mới.

 

Mùng một tết, tôi mừng tuổi ông bà bên mâm bánh mứt và cành mai vàng với những lời chúc tốt đẹp nhất mà tôi mong trong năm sẽ đến với ông bà. Sau đó tôi cũng nhận được những lời chúc và hai phong b́ ĺ x́ đỏ thắm và năm nào trong hai phong b́ ấy ngoài một ít tiền c̣n có một mẫu giấy nhỏ ghi những  ḱ vọng mà ông bà mong tôi sẽ cố gắng thực hiện trong năm mới. Dù không có ba mẹ bên cạnh nhưng tôi thật sự cảm nhận được sự ấm áp mùa xuân bên nội, bên mái gia đ́nh đặc biệt không giống những gia đ́nh khác.

 

Rồi tôi vào đại học, xa ông bà, xa cái làng quê đă chứa của tôi cả thời tuổi thơ êm đềm. Rồi những cái tết liền sau đó tôi không về được v́ bận ở lại thành phố làm thêm, để có tiền lo cho việc học đỡ đần gánh nặng cho nội. Có năm nội lại lặn lội khăn gối vào thăm tôi, mang theo đủ loại bánh mứt mà tôi thích và y như rằng năm nào có nội vào là cả pḥng cùng được đón tết thật vui và ư nghĩa.

 

Tôi lấy chồng, ở lại thành phố, rồi công việc, gia đ́nh cứ cuốn lấy tôi nhưng hàng năm tôi vẫn cố gắn dành những ngày tết ngắn ngủi để về bên nội. Giờ nội đă già, tay nội đă yếu không c̣n gói bánh được nữa nhưng tôi biết nội rất thích v́ đối với nội làm bánh trong dịp tết không chỉ để ăn mà c̣n lưu truyền hương vị ngày tết cho con cháu. Tôi cùng chồng tập gói bánh cho nội vui, năm đầu tiên những chiếc bánh bị vô nước nhăo nhẹt v́ gói không chặc. Nội móm mếm nhai miếng bánh, nước mắt tuông trào hạnh phúc; “Thế là nội cũng được ăn miếng bánh do chính cháu làm. Ngon! Ngon!”. Những năm sau, vợ chồng tôi nấu ngon hơn nhưng cũng không sao thơm và ngon như bánh của nội làm.

 

Hương vị tết của nội, của quê hương đă theo tôi suốt cả cuộc đời. Công việc, gia đ́nh bận rộn đến đâu nhưng đến những ngày tết tôi cũng cố làm một vài loại bánh ở quê; một là để nhớ tới nội, hai là thực hiện những lời dặn của nội ǵn giữ và lưu truyền hương vị tết quê. Đúng như nội nói dù ở đâu, làm ǵ th́ cũng phải giữ hương vị ngày tết bằng những món ăn mà chỉ ngày tết mới có, nếu không cái tết cỗ truyền sẽ không c̣n trọn vẹn hương vị Việt.

 

Bạch Quỳnh Hiền Diệu

 

www.datque.com