Những Vết Chân Di

 

Forget Me Not Dalat

 

Chị Quỳ dấu yêu,

        Một cái Tết nữa lại đến với chúng mình chị nhỉ?  Chị vẫn được đón Tết nơi quê nhà  dấu yêu.  Em vẫn ở nơi tha phương, nhớ nhà, nhớ chị đến quắt quay!  Mấy mươi năm viễn xứ, chưa một lần về thăm.  Em biết chị hiểu để thương em, để thông cảm và biết lý do tại sao bao nhiêu năm rồi vẫn chưa về thăm chị.  Chị ơi, cánh thiệp Xuân năm nay của chị đã mang đến cho em bao nhiêu rộn ràng, bao nhung nhớ.  Một bụi anh đào nở rực, hoa chi chít trên cành là là soi bóng trên hồ, phía sau là nhà thủy tạ thật sáng rỡ trong ánh nắng xuân sang.  Người nhiếp ảnh nào đó đã thể hiện được nét độc đáo, tuyệt vời từ cảnh vật đến ánh sáng.  Bức ảnh đẹp của quê hương dấu yêu đã làm em nhớ quá đổi Đà Lạt của mình trong những ngày xuân.  Ngày xưa mỗi độ xuân về hoa anh đào nở rộ trên con đường vòng bờ hồ, đường lên dốc Hoà Bình và những con đường làng bé nhỏ quanh nhà mình.  Hoa anh đào Đà Lạt cánh mỏng, dáng nét thật thanh tú, hoa màu hồng nhạt thật khác với hoa đào vùng HoaThịnh Đốn hoặc hoa đào  ở Cali.  Loài hoa dễ thương  này đã là niềm tự hào cho người dân Đà Lạt mình.  Biết bao nhiêu văn thi sĩ đã lên tiếng ca ngợi về thành phố hoa đào, về Đà Lạt của mình chị nhỉ? “  Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa... ” Bài ca trữ tình mênh mang đưa người lạc vào thành phố hoa đào đan lối ấy.  Giờ thì qua  những bức ảnh chụp,  anh đào Đà Lạt dạo này còn lại thật thưa thớt  thấy buồn làm sao!  Cứ nghĩ đến Đà Lạt đã mất dần hoa đào, Đà Lạt đã mất đi nhiều cảnh đẹp thiên nhiên, đã mất hết những thơ mộng đáng yêu của thành phố mù sương là lòng em lại chùng xuống nao nao. 

Chị Quỳ dấu yêu,

      Em viết thư cho chị trong những ngày cận Tết. Cộng đồng người Việt ở đây đón Tết thật tưng bừng, phố Tết rộn ràng người mua kẻ sắm, hoa quả bánh mứt bày bán chật các cửa hàng.  Bánh mứt đủ loại nhưng em chả dám mua  phần vì không hảo ngọt, phần thì sợ hãi những món hàng này được nhập cảng từ những lò sản xuất thiếu vệ sinh ở Việt Nam hay Trung Quốc mà báo chí đăng tải hàng ngày, mới nghe nói đến cũng đã ớn!  Có lẽ thế mà những hàng bánh mứt rất ít người mua.  Chuẩn bị ăn Tết em chỉ mua một ít trái cây về cúng ông bà, mua một chậu cúc đại đóa, một cây quýt  trái xum xê, nghe nói sẽ mang đến may mắn, phát tài trong năm mới.  Năm nay vẫn có hội chợ Tết như mọi năm nhưng chắc em đi không được.  Gia đình em dự tịnh sẽ đi lễ chùa ở Escondido cách xa nhà em khoảng hai giờ lái xe để chiêm bái bức tượng Phật Ngọc vừa được đặt nơi đây trong vài ngày.  Nghe nói, bức tượng sau đó sẽ lần lượt được được đưa đến nhiều quốc gia  trên thế giới.  Em không biết năm ngoái bức tượng đã đến Việt Nam, chị có được thăm viếng không hở?  Hy vọng em sẽ có cơ duyên nhìn thấy Phật Ngọc, được quỳ dưới chân Ngài ước nguyện mọi điều an lành cho quê hương mình, cho những người thân yêu, cho tha nhân...rồi chụp được vài bức ảnh đẹp gởi tặng chị vào đầu Xuân này chị nhá!

Chị Quỳ thương yêu,

       Những ngày cuối đông dần qua, Tết sắp đến, em lại cảm thấy buồn, thấm thía  bản nhạc Xuân  mà ngày xưa ca sĩ Duy Khánh thường hát “  Con biết Xuân này mẹ chờ em trông, khi thấy mai vàng nở đầy ven sông. Con hứa con hẹn đầu Xuân trở về, nay én bay về trước ngõ mà tin con vẫn xa mờ xa...”  Gởi đến chị bài ca buồn mênh mang  với lời tạ tội cùng chị : Chị ơi em vẫn chưa thể về .  Đừng buồn em chị nhá!  Luôn cầu mong chị có một muà xuân như ý.

Em của chị.

 

Forget Me Not Dalat

www.datque.com