
trần huy sao
1.
ùa Xuân năm đó, bất ngờ, anh Trọng được về phép
dẫn theo một người bạn cùng đơn vị. Được giới thiệu là anh Thiện, quê Nam. Mồ
côi, sống tự lập từ nhỏ. Nhà giáo và cũng là nhà Thơ. Động viên vô lính được hai
năm. Lư lịch ngắn gọn để giới thiệu người lạ bước vào nhà được chấp nhận theo
mỗi nếp suy nghĩ của thành viên trong gia đ́nh.
Mạ của Thảo nghĩ đơn thuần là hắn mồ côi, tội nghiệp!
Ba của Thảo cho là tay này cũng có nhiều bản lănh. Tự thân bươn chải từ thuở nhỏ mà có được cái danh vị sáng giá là nhà giáo, rồi là sĩ quan quân đội. Tốt lắm.
Riêng Thảo, nàng “chấm điểm” anh Thiện trên trung b́nh, ở chỗ anh là nhà giáo “đồng nghiệp” (trong tương lai) của nàng, mà lại là nhà thơ nữa!
Đón anh vô nhà bằng một buổi tiệc tất niên. Cả nhà vui vẻ coi như anh là đứa con đi xa nay lại trở về. Ba Thảo mời anh một ly rượu gọi là vui Xuân đoàn tụ. Mạ Thảo ân cần gắp cho anh nguyên cả cái đùi gà. Bà coi đó như là sự bù đắp cho anh sau những ngày miệt mài chiến trận, ăn uống thất thường. Anh Trọng th́ cứ thúc hối anh ăn v́ nghĩ anh lạ cảnh lạ người, giữ lễ đâm mất tự nhiên. Thảo không có vai vế chi trong bữa tiệc, nàng chỉ thầm chia với anh một ánh mắt nh́n...
Câu chuyện của ngày đầu gặp gỡ chỉ có vậy để anh mạnh dạn ngồi ĺ suốt đời suốt kiếp. Anh chịu chia với nàng một nỗi nhớ, chịu khổ với nàng những năm tháng bể dâu. Với Thảo, t́nh yêu đến sao mà nhẹ nhàng thơ mộng không hề có ba-đào-sóng-dậy như những cuộc t́nh của mấy nhỏ bạn. Nhẹ nhàng đến nỗi, khi giật ḿnh nh́n lại th́ lá Trầu đă têm cánh Phượng quyện với vôi nồng làm đỏ mấy vành môi cuả bà con trong họ. Nàng lên xe hoa về nhà... Nàng. Tại v́ anh thân phận mồ côi, không người thân thích. Ngày ở rể, anh có làm hai câu thơ mà nàng cứ thầm nhớ măi :
Cho anh ở rể nhà em
Cùng mâm cùng chiếu cùng đêm cùng ngày...
Đó là câu ví von trong thơ của anh mà thôi, chứ thật sự anh và nàng cứ măi cách xa nhau hoài. Mỗi năm chỉ có vài ngày phép ngắn ngủi để mà được cùng mâm cùng chiếu cùng đêm cùng ngày. Rồi sau đó, anh lại miệt mài chiến trận, bỏ cô giáo với nỗi nhớ đầy, với những khát khao bỏng cháy trên từng vuông da thịt...
Kịp khi đứa con đầu ḷng ra đời đâu được vài tháng th́ đất nước đă đổi thay. Miền Nam bị cưỡng chiếm. Cuộc chiến tàn trong tức tưởi. Người lính trở về với nỗi ḷng đau thắt. Thảo đón anh đầu ngơ mà sao thấy anh có vẻ trầm lặng, xa lạ. Anh bước vô nhà cúi đầu chào Ba, Mạ. Hai cha con nh́n nhau một thoáng lâu rồi bỗng nhiên Ba cười ngặt nghẽo. Cười mà hai hàng nước mắt chảy trên đôi má nhăn nheo. Thảo ôm con gh́ siết vô ḷng, lo sợ. Tiếng cười của Ba bỗng nhiên ngừng bặt. Ông chồm người tới phía anh và hai cha con ôm choàng lấy nhau. Thảo thật sự không hiểu tâm trạng của hai người nhưng linh cảm cho nàng biết rồi đây sẽ c̣n có những trái ngang xảy đến, không những cho riêng gia đ́nh nàng, mà cả cho những gia đ́nh có người buộc ḷng phải trở về từ cuộc chiến.
Rồi anh lại tiếp tục lên đường. Con đường anh đi lần này có rào kẽm bủa giăng và có cả hận thù chực chờ phía trước. Ngày tiễn anh đi, tội nghiệp quá, Thảo chỉ thu vén cho chồng mấy bộ đồ mặc ấm, một bịch thuốc rê, chai dầu cù là với một lọ thuốc cảm và cuối cùng là nụ hôn đẫm đầy nước mắt chia ly!
Cuộc sống bên ngoài trở nên tù túng chật hẹp. Đúng là một ngục tù trong tù ngục bao la. Ba nàng trở nên trầm lặng, ít nói ít cười. Mẹ nàng ngẩn ngơ như kẻ mất hồn. Ḷng Mẹ th́ chứa chan hơn, biểu hiện rơ nét nỗi buồn rứt ruột khi nghĩ đến một đứa con trở về rồi lại phải ra đi trong một hoàn cảnh khắc nghiệt. Một đứa th́ biệt tăm chưa thấy trở về...
C̣n Thảo th́ nói chi hơn! Ḷng nàng trải dài nỗi nhớ mong theo từng ngày từng tháng từng năm. Một mùa Xuân và nhiều mùa Xuân đă đi qua, nàng cứ măi chờ anh trở về ở rể. H́nh ảnh một mùa Xuân đậm nét trong ḷng nàng để nàng thêm quay quắt nhớ cái vẻ dáng hiền ḥa khi anh bước vô nhà rồi từ đó cứ ở ĺ không đi nữa! Có cái chi mà chặt không đứt bứt không rời phơi không khô chụm không cháy? Phải chăng đó là t́nh yêu! T́nh yêu của nàng đối với Thiện. Của người vợ trong cảnh đời dâu bể đổi thay, tần tảo ngược xuôi trăm bề cực khổ nuôi con và nuôi chồng những tháng năm dài “cải tạo”. T́nh yêu đă giúp nàng vượt qua những khó khăn vây bủa để chỉ nghĩ đến anh, nghĩ về một mùa Xuân xưa khi anh đến và cả khi anh đọc hai câu thơ như một lời tỏ t́nh lăng mạn:
Cho anh ở rể nhà em.
Cùng mâm cùng chiếu cùng đêm cùng ngày...”
2.
Ba cười vấn điếu thuốc rê.
Nhắc chi mấy chuyện năm tê năm tề. Bây chừ con đă trở về. Lo răng cuộc sống yên bề, rứa thôi. Đất vườn Hợp Tác lấy rồi! Chỉ c̣n cái chái đỡ trời này đây. Cuối đời tay lại trắng tay. C̣n chừa cái mạng là may lắm rồi. Thiệt là lỡ khóc lỡ cười. Mù-cha-tam-đợi cái thời quỷ ma. Rồi đây, liệu nó có tha. Con lo tính chuyện bôn ba cho rồi. Nói ra tội với Đất Trời. Vợ, con để lại hạ hồi tính sau. Sông sâu biển rộng ba đào. Lỡ chi không lẽ ôm nhau chết chùm. Thôi th́ đă tới ngơ cùng. Thê, nhi vướng bận cứ đùn cho Ba. Ơn Trời suôn sẻ phong ba. Con qua bên nớ là qua hiểm nghèo. Lần hồi lănh vợ, con theo. Châu Về Hiệp Phố đ̣ về bến xưa. Phần Ba như nắng như mưa. Giấc mơi nắng đó giấc trưa mưa rồi. Tính ra gần đất xa trời. Có mô mà cứ sống đời lột da. Nói gần thôi, nói đâu xa. Mạ con nằm đó chờ Ba dọn về. Dù chi cũng nghĩa phu thê. Không về với “Mụ” th́ về với ai? Thôi con, nói chuyện dông dài. Quanh co cũng chuyện an bài cho con. Miễn rằng của mất người c̣n. Tốn hao chi cũng gắng lo vuông tṛn. Bao năm chắt bóp lần ḅn. C̣n lưa chút đỉnh đợi con trở về. Mối mai cũng đă yên bề. Thảo lương tích đủ thuyền bè cũng xong, Con đi đi, chớ nặng ḷng. Đi mà tính chuyện vuông tṛn về sau…
Ba cười vấn điếu thuốc rê.
Mà đôi con mắt đỏ hoe nặng sầu. Con ôm Ba một đỗi lâu. Trái tim nhói buốt ḷng đau quặn ḷng. Ba cười, nước mắt lưng tṛng. Dáng Ba nghiêng xuống ôm con ấm nồng. Dù mai cách núi ngăn sông. Cũng không quên được nụ hôn lúc này. Cḥm râu bạc trắng tháng ngày. Đôi ḍng lệ khổ lặng thầm tiễn con.
Thưa Ba, chuyện đă vuông tṛn.
Bến sông lại gặp con đ̣ năm xưa. Vàng thu lá rụng bao mùa. Mộ Ba rêu cỏ nắng mưa tháng ngày. Đường đời sông nhánh chia hai. Quê hương trầm lạc bể dâu xót ḷn. Nhớ Ba, nước mắt lưng tṛng. Nụ hôn xưa giữ ấm nồng đời con. Cḥm râu trắng nụ cười buồn. Theo con suốt cả dặm trường tha hương. Trời làm chi cuộc nhiễu nhương. Cha con ḿnh phải đôi đường biệt ly.
Biệt ly dài những biệt ly. Xót ḷng đau cứ mỗi khi nhớ về.
Ba cười, vấn điếu thuốc rê...
3.
Ông Thiện đọc xong bài thơ, xúc động lặng người. Nước mắt ông chảy dài mờ đi mắt kính. Ông nhẹ nhàng để lại bài thơ trước mấy bức ảnh thờ, tay run run mở nắp chiếc hộp gỗ đựng đầy những điếu thuốc rê. Ông lấy ra một điếu, xoắn tṛn cho chắc rồi bật quẹt châm lửa. Mùi thuốc thơm quyện vào hương khói nhang trầm đầm ấm cả căn pḥng. Ông thận trọng cắm đuôi thuốc vào chân nhang, nói thầm :
- Ba hút đỡ Half and Half. Đất xa quê t́m đâu được hương vị quê ḿnh. Mạ con, bà cũng chịu ăn trầu khô cau sấy. Rồi anh Trọng nữa, anh cũng hút thuốc Marlboro rồi đó Ba!
Qua làn khói mỏng manh, ông mơ hồ thấy được cḥm râu bạc trắng và nụ cười hiền trong ảnh. Nụ cười c̣n vương lại trên con kênh, dưới rặng dừa, buổi tiễn đưa năm nào. Nụ cười c̣n giữ măi trong bài thơ ông viết sau khi được đoàn tụ cùng với vợ con. Những lời thơ viết bằng nỗi nhớ thương và nước mắt, ông trân trọng để ở trang thờ. Như một định lệ không bao giờ thay đổi, khi mỗi độ Xuân về, ông lại đọc bài thơ trong lúc cúng rước Ông Bà Cha Mẹ về vui Tết cùng con cháu.
Đêm nay, cả gia đ́nh chờ đón giao thừa trong không khí thanh nhàn đầm ấm giống những mùa Xuân xưa khi ông c̣n là một anh lính trẻ. Ông c̣n nhớ như in, h́nh ảnh Ba Mạ c̣n ngồi đó, anh Trọng ngồi đó và cô Thảo ngồi đó. Cả gia đ́nh cười nói vui vẻ trong giờ phút chờ đón Giao Thừa giữa những tiếng pháo gần xa rộn ràng không dứt... Những h́nh ảnh thiêng liêng đó, thường ngày cứ mờ nhạt trong cuộc sống bon chen tất bật trên đất lạ quê xa, tưởng chừng như mất dấu. Vậy mà, cứ mỗi năm trong giờ phút chờ đón giao thừa, h́nh ảnh xưa lại trở về rơ nét. Cứ thôi thúc một nỗi nhớ đến nghẹn ngào. Những người thân yêu đă không c̣n nữa, chỉ c̣n có Thảo để ông được chia những ngậm ngùi quá khứ. Giờ th́ ông đâu c̣n ở rể nữa, ông đă ra riêng rồi. Ra riêng từ giây phút ông rời ṿng tay ấm nồng của người cha vợ, vượt qua con kênh đi vào định mệnh. Ông đă bỏ lại bên trời quê hương một cḥm râu trắng, một nụ cười buồn, một điếu thuốc rê chân chất thiệt thà. Và cả ân nghĩa lớn lao từ một tấm ḷng cưu mang độ lượng để ông c̣n được mái ấm gia đ́nh hôm nay...
Có hơi thở ấm nồng phía sau. Ông Thiện quay đầu lại thấy bà Thảo, vợ ông, đang chỉ tay vào bát nhang . Giọng bà thầm th́, thành khẩn :
- Anh coi tề! Tàn nhang uốn ṿng đó. Chắc Ba Mạ với anh Trọng nghe anh đọc thơ với lại nói chuyện rồi!
Ông Thiện nh́n vào bát nhang, gật đầu im lặng. Bà Thảo choàng tay ôm ngang lưng ông, nghiêng đầu nói thầm :
- Sẵn nhang đang uốn ṿng, em muốn đọc anh nghe hai câu Thơ
Rồi không kịp để cho chồng có phản ứng, bà đọc nhỏ bên tai ông :
- “Đi mô cho Thiếp theo cùng. Đói no Thiếp chịu lạnh lùng Thiếp cam”. Hai câu ni em làm đó! Tặng anh...
Ông Thiện gật gù, biết đó là hai câu ca dao bà đọc lại từ trong sách . Ông mỉm cười thú vị với ư nghĩ là cũng có thể châm chước cho sự mạo nhận ở chỗ bà khéo léo vay mượn để đạt được cái ư riêng tư thầm kín. Với lại có sự cố t́nh thay đổi chữ “mô” đậm đặc tính chất của bà, O Huế đó!
Dù sửa chỉ có một chữ thôi, chỉ là một chữ, mà nói lên được cái riêng của ḿnh th́ coi đó như là của ḿnh. Cũng được. Ông Thiện thấm ư, gật gù cười mỉm.
Ông liếc nh́n bà, thấy đôi mắt bà long lanh sáng rực.
Thốt nhiên ông nhớ lại ánh mắt, cũng long lanh rực sáng như bây giờ, khi ông cầm tay cô Thảo để đọc hai câu thơ tỏ t́nh :
“Cho anh ở rể nhà em.
Cùng mâm cùng chiếu cùng đêm cùng ngày...”
trần huy sao
San Diego, mùa Xuân
www.datque.com